Trần Nhật Thăng

Trần Nhật Thăng

1972

Hà Nội, Việt Nam

Tác phẩm tiêu biểu

Tác phẩm đã bán

Giới thiệu về nghệ sĩ

Trần Nhật Thăng, sinh 1972, là một trong những họa sỹ tiên phong của hội họa Hậu Đổi mới ở Việt Nam cuối thập kỷ 90. Với bút pháp vừa ngẫu hứng mà tinh tế, các sáng tác của Trần Nhật Thăng là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lối vẽ tranh thuỷ mặc và thư pháp truyền thống phương Đông với phong cách trừu tượng tối giản của hội hoạ hiện đại. Anh quan niệm: chỉ vẽ cảm giác của mình, lòng mình, tâm mình, nhìn vào trong mình để vẽ. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1996, cho đến nay anh đã có 10 triển lãm cá nhân và tham gia hơn 100 triển lãm nhóm trong và ngoài nước và có tác phẩm nằm trong nhiều bộ sưu tập tư nhân và các tổ chức tại châu Âu, châu Á và Mỹ. Ngoài hội hoạ, Trần Nhật Thăng còn có các thử nghiệm nghệ thuật trong lĩnh vực trình diễn và sắp đặt. Anh còn là người khởi xướng và tổ chức một số sự kiện nghệ thuật nhằm tưởng nhớ các liệt sĩ ở nghĩa trang Trường Sơn (năm 2012) và nhằm các mục đích từ thiện khác.

Triển lãm

  • 2017 Loạt triển lãm cá nhân “Miền” tại Chọn Gallery, Hà Nội (đến năm 2018)

  • 2009 "Chân Dung Tự Do" - Triển lãm cá nhân - Green Palm Gallery, Hà Nội

  • 2008 Triển lãm Top 30 Nghệ sĩ Giải thưởng Sovereign Asian tại Hong Kong và Singapore

  • 2006 "Con Đường Mây Trắng" - Young Gallery, Hà Nội

  • 2005 Triển lãm nhóm tại Tokyo, Nhật Bản

  • 2004 Triển lãm nhóm tại Hà Nội và Bắc Kinh

  • 2003 "Con Đường Mây Trắng" - Dong Son Gallery, Hà Nội

  • 2001 Triển lãm nhóm tại Thavibu Gallery, Bangkok, Thái Lan

  • 2000 Triển lãm Giải thưởng Mỹ thuật Việt Nam - ASEAN, Hà Nội

  • 2000 Triển lãm cá nhân tại L'Ateleir Hanoi

Xem thêm +

Giải thưởng

  • 1999 Giải Tặng thưởng của Hội Mỹ thuật Việt Nam

Hoạt động nghệ thuật

Những mắt lưới Hoa Nghiêm - Xem tranh Trần Nhật Thăng

THE BUDDHVATAMSAKA-SUTRA WEB VIEWING THE PAINTINGS OF TRAN NHAT THANG

Những tháng năm tuổi nhỏ, tôi thường lấy mực tím học trò tẩm vào miếng bông gòn vẽ đầy lên bức tường đã long lở vôi nơi căn phòng nhỏ tôi sống. Cứ vài năm mẹ tôi lại quét vôi mới, nên những đường nét nguệch ngoạc xanh tím đó bị chìm đi. Chìm dưới lớp vôi xanh ve mẹ tôi quét, nhưng lại nổi lên bềnh bồng trong những cơn mơ dài vô nghĩa đầy mồ hôi khi tôi bệnh sốt. Vượt trên mọi nhìn nhận tầm thường của người lớn, “tranh trừu tượng” của tôi bốn mươi năm trước không phải là trò nghịch phá trẻ con, chắc chắn là không phải! Cái thế giới đường nét vô nghĩa đó là ảnh tượng trung thực của một thực tại khác, ở ngoài tầm ý thức, là tổng hòa những thiện nghiệp và ác nghiệp tôi đã gieo xuống trong nhiều kiếp sống trước. Đêm nọ tôi nằm mơ thấy mình vẽ bằng ngón chân trên nền đá nóng, tỉnh giấc người nhễ nhại mồ hôi và tôi nhìn lên tường, nơi đó treo bức trừu tượng khổ lớn của Trần Nhật Thăng. Có một mối giao cảm tình cờ giữa sơn dầu trừu tượng tối giản của Thăng với nghiệp duyên của tôi không? Tôi đoán là có.

Như thể Thăng đã vẽ lại thế giới trùng trùng hệ lụy mà tôi đã trải. Hay Thăng đã trải. Hay chúng ta đang trải. Thế giới đan lồng vô vàn mắt lưới Hoa Nghiêm, Thăng vẽ đường đi hỗn độn của nhân sinh trong chiếc lưới đó. Đường nào cũng là rời xa thực tại, mà đường nào cũng dẫn về thực tại trầm luân mà thôi.

Những nét đen xáo động, mê cuồng luôn được làm dịu đi bằng nhiều vệt mảnh mờ nhòe như thể ta luôn tuân theo bản năng trốn tránh bi kịch, như thể ta hà hơi lên mặt kính để kẻ lạ không thấy được nhân diện ta, lối sống của ta, niềm vui của ta, sự thống khổ tư riêng của ta. Cũng có thể, ta kiểm duyệt chính mình, bôi xóa ý thức của ta bằng nhiều—thật nhiều—nước mắt trên trang nhật ký. Bôi xóa niềm đau thương bằng nhiều, phải, thật nhiều nụ cười. Những nụ cười đẫm lệ.

Nụ cười có màu đỏ máu, màu vàng đất mẹ, màu lam rười rượi của núi, màu trắng của xương phơi. Dẫu là buồn bã, dẫu là che giấu, dẫu là lẩn trốn và tự kiểm duyệt, thì chúng vẫn là nụ cười. Trong thế giới đan cài hằng hà nỗi đau này, nụ cười máu lệ vẫn cứ là niềm an ủi. Và trừu tượng là gì nếu không phải là cố gắng tìm kiếm niềm an ủi đằng sau thực tại tang thương?

Viết cho Thăng, hay là viết cho chính tôi để hồi nhớ bao nhiêu cơn mơ tuổi nhỏ, bao nhiêu bão tố tạt vào đời, bao nhiêu lần đi quanh quẩn ngỡ rằng đào thoát được rồi lại kẹt cứng trong vùng lưới bao la tử sinh sinh tử. Viết cho Thăng, hay là viết cho sự giao cảm không thể gọi tên với đời sống tinh thần của tôi, của chúng ta. Viết cho nghệ thuật như một cứu rỗi sau cùng.

Saigon tháng Bảy 2017
- Quốc Bảo -
In my childhood years I often soak the cotton wool with the kids’ purple ink and scrawled all over the crumling old wall in the little room where I lived. Every few years my mother would put on a new layer of limewash that would sink those dooddling strokes under. They would slumped under that layer of blue limewash only to resurface, floating aimlessly in those clammy, incomprehensible long dreams of my feverish, sickly days. Out of the percived norms of the adults, those “abstract paintings” of mine fourty years ago were not simply a kids’ thoughtless game, surely they were not. The world of those seemingly meaningless lines are the candid symbols of another reality, outside of this consciousness, they are the resonace of the good and the bad karma that I have seeded from all those lives ago. The other night I dreamt that I was drawing with my toes upon the hot stoney ground; woken up pouring with sweat my eyes fell on the large abstract painting by Tran Nhat Thang that hang upon my wall. Is there a serendipitous link between Thang’s minimalististic abstractionism and my long gathered karmas? I guess there is.

It is as if Thang has painted the world of ceaseless cycles of causes and effects that I, or Thang, or all of us, have undergone. The world consists of a never-ending Buddhvatamsaka-sutra web and Thang painted the chaotic path of humanity within that web. Every turning started a path going away from reality only to lead back to this actuality of misery and misfortunes.

The disordered, manic black lines are always soothed by the blurred wedges just as humans will always follow the instinct to escape from tragedies, just as one will cloud the glass panel with one’s own breaths to obstruct a stranger from regconising one’s self, one’s happiness or private sorrow. It is also possible that we are censoring ourselves, erasing our consiousness with much – much – tears on the diary pages, erasing the pain with smiles, yes, countless smiles. Tear-soaked smiles.

Those smiles have the red of blood, the yellow of the homeland, the undiluted indigo of the mountain, the white of the sun-bleached bones. But smiles they still are, despite their inherent sadness, their attempt to conceal, their struggle to escape and selfcensor. In this world of endless interwoven pain, even a bleeding smile will still be a source of comfort. And what is abstractionism if not an effort to find comfort behid a woeful reality?

Am I writing for Thang, or am I writing for myself to recall all those childhood dreams, all those storms that have hit my shores, all those times when I thought that I have escaped, only to find that I was still tightly bound by this infinite Buddhvatamsaka-sutra web? Am I writing for Thang, or am I writing for that fleeting, intangible communion with the spiritual life of mine, of ours? I am writing for Art as a form of Redemption. The last one.

Saigon July 2017
Quốc Bảo
Translated into English by To Thuy Anh

Trần Nhật Thăng diễn “Họa tình”

“Họa tình”, do Goldwell tổ chức, diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Hà Nội tối 12/9/2013. Ngoài họa sĩ Trần Nhật Thăng, còn có nhạc sĩ Trí Minh, chuyên gia visual art (nghệ thuật thị giác) quốc tế Toma. Đáp ứng với sân khấu hoành tráng chứa trên 1.000 khách, có 42 người mẫu của Next Top Model, 3 bậc thầy nghệ thuật làm tóc của Goldwell, 8 diễn viên múa của Vũ đoàn Carmen – biên đạo múa Hùng Nam.

“Trong Họa tình, tôi sẽ hoàn toàn ngẫu hứng, dùng màu sắc để tôn lên vẻ đẹp của tóc do ba nhà tạo mẫu đỉnh cao của thế giới lần đầu tiên hội tụ trên một sân khấu. Đó là chuyên gia tạo mẫu tóc của các Hoa Đán, nhà vô địch World Hair Champion và Giám đốc nghệ thuật – người từng chiến thắng hai hạng mục liên tiếp tại Contessa Awards, 8 lần vào chung kết Mirror Awards. Anh Phạm Hoàng Nam dành cho tôi một sân khấu rộng và thỏa sức vẫy vùng với bút vẽ và màu sắc. Tôi sẽ vẽ ngay trên sân khấu, vẽ trực tiếp lên các người mẫu một cách ngẫu hứng. Nếu cần tạo những hiệu ứng màu mạnh mà bút vẽ không đủ sức tạo, tôi thậm chí có thể… cởi áo để thay cọ vẽ”, Trần Nhật Thăng chia sẻ.
Trần Nhật Thăng diễn “Họa tình”

Lần đầu triển lãm tranh tại Nghĩa trang Trường Sơn

Những bức tranh sẽ được gửi về trưng bày tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn trong hai ngày 6 và 7/4. Đây là ý tưởng của họa sĩ Trần Nhật Thăng.
“Sen Niết bàn”, Trần Nhật Thăng, Hà Nội, 2013
Triển lãm nằm trong hoạt động của Đại lễ cầu siêu các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Trường Sơn (từ 1 đến 7/4) nhân tiết Thanh Minh năm Quý Tỵ, do Giáo hội Phật giáo tỉnh Quảng Trị tổ chức. Họa sĩ Trần Nhật Thăng là người đưa ra ý tưởng về một triển lãm có quy mô toàn quốc lần đầu thực hiện tại nghĩa trang này. Trước đó một thông báo đã được gửi tới các họa sĩ kêu gọi tham gia triển lãm trên tinh thần tự nguyện. Theo đó tất cả họa sĩ người Việt Nam trên cả nước cũng như ở nước ngoài có thể gửi tranh, số lượng không hạn chế tới ban tổ chức từ 16/3. Do tính chất của triển lãm, nên các bức tranh dù không cần giám tuyển quá khắt khe, cũng phải theo các chủ đề phù hợp như tranh phong cảnh, tĩnh vật, thiếu nữ, tình cảm gia đình, hoặc thể hiện phức cảm cá nhân dưới hình thức trừu tượng.
Họa sĩ Trần Nhật Thăng mong muốn các bức tranh tham gia trưng bày sẽ được treo trên cây trong khuôn viên nghĩa trang. Tuy nhiên, do nằm trong hoạt động của đại lễ cầu siêu nên rất có thể không gian trưng bày bị thu gọn lại.

Sau khi thông tin về triển lãm tranh tại nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn được thông báo, có nhiều ý kiến cho rằng ý tưởng triển lãm là rất hay, nhưng việc đem tranh đi đốt sau triển lãm là không nên. Vì những tác phẩm ấy có giá trị, có thể tặng lại cho các bảo tàng, hoặc mang bán đấu giá làm từ thiện. Họa sĩ Trần Nhật Thăng cho biết ý đồ ban đầu của anh là sẽ hóa các bản sao của tranh, còn bản gốc sẽ mang tặng lại Bảo tàng Quảng Trị. Tuy nhiên, nhiều họa sĩ tham gia triển lãm lại muốn hóa tranh của mình: “Hiện tại phần đông các họa sĩ tham gia đều muốn hóa tranh. Nhưng Sở Văn hóa - Nghệ thuật Quảng Trị lại muốn mượn các bức tranh này để trưng bày ở một sự kiện kỷ niệm lịch sử khác. Tôi rất tôn trọng ý kiến của các họa sĩ tham gia, nên ai có yêu cầu đốt tranh thì sẽ đốt tranh của người đó, ai muốn giữ lại thì sẽ giữ lại”.

Trao đổi với VnExpress, họa sĩ Trần Nhật Thăng cho biết sau khi thông báo, nhiều nghệ sĩ đã ủng hộ cho triển lãm này. Hiện tại, tính riêng khu vực Hà Nội có hơn 20 họa sĩ sẽ tham gia. Ngày 5/4, họa sĩ Nhật Thăng sẽ mang tranh vào Quảng Trị và trưng bày theo đúng lịch trình của triển lãm.

Trừu Tượng tối thiểu

Minimal Abtraction

Lời giới thiệu cho Triển lãm cá nhân "Chân dung Tự do" của Trần Nhật Thăng
viết bởi Lê Thiết Cương
Hà Nội, Tháng 12 năm 2008

Nghê sĩ N., bạn tôi, bảo: Làm nghệ thuật là bị giời đày. Tôi cãi: Giời nào, mình tự đày thì có. Tranh luận một hồi, chẳng ai chịu ai nhưng chúng tôi thống nhất một điểm, tự đày hay giời đày không quan trọng, vì kiểu gì vẫn được sống. Dù là nhà thơ, nhà văn, ca sĩ hay hoạ sĩ. Hoạ sĩ trừu tượng, chuyên trừu tượng đã có lịch sử với những tên tuổi lừng lững như vách núi bít lối: Hans Hartung (1904 - 1987), Zao Wou-ki (1921-) v.v... Cánh cửa vào ngôi đền trừu tượng ngày một hẹp. Thế mà bằng cách nào Thăng vẫn tìm ra một nối nhỏ để bước vào? Tôi nghĩ là anh đã tìm được điểm xuất phát đúng. Anh không trừu tượng hoá thế giới hiện thực hay nói cách khác là anh không nhìn hiện thực bằng con mắt trừu tượng. Không phải là núi, sông, ao, hồ, nhà cửa được vẽ bằng kiểu trừu tượng.
an introduction to Tran Nhat Thang's solo exhibition "Portrait of Freedom"
by Lê Thiết Cương
Hanoi, December, 2008

My friend, artist N., once said: "Making art is God-damned kind of work." To which I objected: "God has nothing to do with that. You're damning yourself, rather." Our argument got to no where but this conclusion: whether God-damned or self damned, art makes it possible for us to survive. No matter you are a writer, poet, singer or painter. Specializing in abstract painting at the very outset like Tran Nhat Thang, is twofold damned. Abstract painting prides itself on such celebrated names as Hans Hartung (1904-1987), Zao Wou-ki (1921-) etc... The entrance into this temple gets narrower and narrower. This does not prevent Thang from barging in. He must have begun with a right starting point, I think. He does not make realistic world abstract, or, in other words, he refuses to look at the reality with an abstract eye. Not that mountains and rivers and lakes can be painted in an abstract manner.
Trần Nhật Thăng chỉ vẽ cảm giác của mình, lòng mình, tâm mình, nhìn vào trong mình để vẽ. Mà những thứ đó thì không thể có cách diễn đạt nào khác ngoài trừu tượng. Ví dụ như: lờ mờ, trống trải, nửa vui, nửa buồn, vừa giận vừa thương, chán ngán, buồn nôn, nhàn nhạt, xấu hổ, Cử tưởng ngoại cảnh có tham gia nhưng nghĩ lâu lâu thì thấy Mình là chính, Tâm là chính. Hoá ra Trần Nhật Thăng vẽ mình. Dùng ngôn ngữ trừu tượng để diễn đạt cảm giác trừu tượng là lẽ tự nhiên nên xem tranh Trần Nhật Thăng không thấy anh phải cố. Nó vốn như vậy, có gì đâu.

Cảm giác là thoáng qua, chốc lát, vụt đến, vụ tắt, nó chứa đựng nhiều tình cờ, mong manh, bất trắc. Mà cũng phải thôi, không khời đầu và kết thúc nào, được mất, lành vỡ, căng chùng, bồi lở, động tĩnh, thái bỉ, may rủi, có không, bể khổ, và an lạc nào không đều bởi vô tình.

Để diễn đạt cái cảm giác thoáng qua đó, Trần Nhật Thăng chọn lối trừu tượng tối giản. Bức tranh chạy trên mặt toan một lần, được ăn cả ngã về không, không vẽ lại, tô đi tô lại, theo tinh thần chỉ sống một lần, mỗi người chỉ có một lần được sống. Không sống lại, nói lại, ăn lại, cười lại, yêu lại, chín lại. Bút pháp này cần trực giác hơn lí trí. Nó là đốn ngộ chứ không phải tiệm ngộ. Bố cục chú trọng ở mảng lớn, hướng lớn. Bảng màu đơn sắc. Hình (được tạo bởi những không hình) là một tập hợp ngẫu nhiên của vết, lướt qua nhanh, vun vút, mạnh, không đầu cuối, trên một cái nền khô, hay ẩm, hoặc ướt, hoặc chỗ khô chỗ ướt tạo ra hiệu quả vấp, nhảy, loè nhoè, chảy, loang, nhập nhoạng, loáng thoáng, lướt thướt, đọng, rớt. Đôi khi lại là vẩy một lần, một bút hay nhiều bút chồng đè, đặc loãng, lờ mờ, rọt rọt. Đối lập với những hỗn mang đó là những mảng lớn yên tĩnh, trống trải, trống rỗng, rộng lớn, xa xôi, vô định, hoang mang. Đó là sự đối lập của sâu lắng, nông nổi, sáng tối, ngày đêm, ồn ào, cô độc v.v... nó cũng chính là khuôn mặt của nhân gian.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hấp dẫn và ít nhiều khác biệt rồi.

Là nghệ sĩ, là được là... chứ không phải là được. Nếu không nói là mất và dẫu chẳng ai muốn nhưng phần lớn là mất hết. Làm nghệ thuật là được làm. Thế thôi.

Khởi đầu kết thúc ở tại đó. Làm sao biết đã làm được gì và có được gì?
Tran Nhat Thang only paints his feeling, his heart, his soul- he scrutinizes his inner-self to this effect. Such things cannot be expressed in any other way but abstraction. For instance: vagueness, emptiness, mixed feelings (half-joyous, half-sad or half-resenting half-loving), disgusted, nausea, vapidity, shamed... You may think that there is intervention of external elements, but on further reflection, you may end up realizing that the essential
is the painter himself, the painter's own heart. It turns out that Tran Nhat Thang mainly paints himself. Using abstract language to express abstract feelings is just natural, therefore you would not see any strained effort in Thang's paintings. They just are like that and that is that.

Feeling are transient, fleeting, evanescent and filled with precarious contingencies. Just so, with neither beginning or end, quite in order of things: won - lost, intact - broken, tense - relaxed, moving - static, miseries - felicity... everything is subject to contingencies.

To express those transient feelings, Tran Nhat Thang chooses minimal abstraction. The brush runs over the surface of canvas, only once without retracing any lines, tout ou rien, in the everybody-is-given-to-live-just-once spirit. Never repeat whatever you have done your living, your love, your words, your laughter... Such brushstrokes need intuition more than reason. It is enlightenment, rather than conscious relation. In composition, emphasis is put on major masses, major directions. The palette is rather monochrome. The forms (in fact, non-figurative) are casual assemblaces of strokes, fleeting, swishing, violently, with neither start nor ending, on a dry or moist, half-fry half-moisti background, thus creating an effect of flounder, or jumping, of blurriness, of flowing, of spreading, of twilight, of sparseness, of trailing. Sometimes, there would be a copious sprinkling with one or several brushes, once or several times, in overlapping, thick or thin layers. In opposition to those chaotic features, are large masses of quietude, emptiness, immensity, indefiniteness, bewilderment. That is also two-faced feelings of profundity/superficiality, light/darkness, day/night, hullabaloo/loneliness,... which is actually the universal human physiognomy.

So much so is attractive enough and more or less particular.

To be an artist means "gain of to be an artist" but not "gain". Or if possible, one can say that means "loss" and although nobody wishes this result but mostly they lose. Making art means "to gain of making art." That is that.

The start ends at itself. How can one tell that what he/she has done and has archived?